Tôi đang hết sức bối rối, không biết nên thế nào. Suy nghĩ, dằn vặt
để tìm ra lối thoát đã vượt quá sự chịu đựng của một người phụ nữ như
tôi. Tôi mong được chia sẻ để vơi đi phần nào tâm trạng bế tắc.
Tôi và P cùng học một lớp thời cấp III. Tôi được mọi người nhận xét
là hiền dịu, xinh tươi, còn P là chàng trai hiếu động, sôi nổi và học
giỏi nhất lớp. Đến năm cuối cấp, cả lớp gán ghép tôi với P. Thế là chúng
tôi thầm kín nảy nở tình yêu mà mỗi người đều không tự ý thức.
Kết thúc đời học sinh phổ thông, tôi đỗ đại học trong khi P bị trượt.
Tôi luôn an ủi P, trường đại học không phải là nơi duy nhất để lập
nghiệp. P yên tâm với lời khuyên của tôi. Anh tạm “rẽ ngang” đi làm. Còn
tôi trở thành sinh viên Đại học Sư phạm. Sau vài năm, P trở thành cai
thầu xây dựng, mặc dù anh chẳng hề qua nghề thợ xây bao giờ, có lẽ do có
tài ngoại giao, có khả năng ăn nói cộng với bề ngoài điển trai mà dễ
dàng kiếm được nhiều hợp đồng béo bở.
Nhờ tài xoay xở, chỉ sau vài năm làm thầu xây dựng, từ một thanh niên
thất nghiệp, P đã trở nên giàu có khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh giúp
thêm tiền bạc cho tôi theo đuổi chuyện học hành. Sau khi tốt nghiệp đại
học, P đã bỏ tiền “chạy” cho tôi được về dạy học ở một trường tại Thủ
đô. Mối tình của chúng tôi được hình thành từ những năm cuối đời học
sinh phổ thông, tiếp tục phát triển tốt đẹp. Do xác định sẽ chung sống
với anh trọn đời nên tôi cũng không e ngại khi nhận tiền giúp đỡ của anh
để lo cho những việc lớn liên quan đến cuộc sống chung sau này.
Một năm sau khi tôi đã ổn định công tác, chúng tôi cưới nhau rồi sinh
được đứa con trai. Tôi không phải mó tay vào bất cứ việc gì ngoài cho
con bú vì đã có người giúp việc. Tôi trở thành một người phụ nữ sung
sướng và hạnh phúc với trọn vẹn ý nghĩa về cả hai phương diện vật chất
và tinh thần. Vậy mà không ai có thể ngờ những ngày tháng hạnh phúc của
chúng tôi lại ngắn ngủi đến thế. Do có nhiều tiền, P lao vào chơi bời,
nhậu nhẹt và ham mê cờ bạc. Càng ngày anh càng về nhà thất thường, để
mặc tôi phải đợi cơm và rất nhiều khi bỏ bữa. Ngược lại, tôi vẫn cố gắng
chu đáo mọi việc. Vì còn non yếu nghiệp vụ nên tôi thường xuyên nhận
được sự giúp đỡ của K - một tổ trưởng bộ môn giỏi, giàu kinh nghiệm. K
là người rất say mê công việc nên gần 40 tuổi vẫn chưa lập gia đình.
Thấy tôi đã có chồng con, K luôn tế nhị, mặc dù rất nhiệt tình giúp đỡ
để tôi nhanh chóng vững vàng về chuyên môn. Thú thực, chính điều đó đã
khiến tôi rất cảm phục và tôn trọng anh hơn. Anh không bao giờ có biểu
hiện gì khiến tôi phải đề phòng.
Là một giáo viên giỏi và có uy tín, được học sinh rất quý trọng, K
luôn mô phạm nhưng có tâm hồn lãng mạn. Anh yêu thích nghệ thuật, thiên
nhiên và có khiếu nói chuyện cuốn hút. Tôi biết rõ K có tình cảm với tôi
tuy bên ngoài cố giấu. Và tôi cũng biết rõ trái tim mình đã rung động
người đàn ông sâu sắc, có cá tính mạnh mẽ nhưng lại điềm đạm, kín đáo
này. Cả hai chúng tôi đã cố gắng giữ gìn, vì đều là giáo viên, xung
quanh luôn có sự để ý của nhiều người. Tình yêu thầm kín ấy cứ âm ỉ cả
năm trời không ai hay biết, càng không có điều tiếng gì. Nhưng rồi đến
một ngày kia, cái gì đến đã đến. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một địa điểm
ở ngoại ô thành phố. Và tình cảm của chúng tôi đã bùng nổ. Chúng tôi đã
như hai thùng xăng bốc cháy trong vòng tay nhau...
Thế là tôi đã dấn thân vào con đường tôi lỗi - ngoại tình. Qua đi
những giây phút ngây ngất, đam mê ở bên nhau, rời khỏi K trở về nhà,
lòng tôi nặng trĩu. Tôi thực sự lo sợ, pha lẫn hổ thẹn, dày vò và day
dứt. Tôi đã bụng bảo dạ: Phải kêu gọi K dùng hết nghị lực để quên tôi,
hãy chỉ coi tôi là đồng nghiệp, là cấp dưới như những ngày đầu. Tôi tin
một người giàu ý chí, bản lĩnh và đầy lòng tự trọng, hẳn là K sẽ hoàn
toàn chấp nhận lời đề nghị của tôi. Nhưng cứ ở trước mặt K, tôi lại
không thể cất lời. Tôi càng cố xua đi thì hình ảnh anh lại càng trỗi
dậy, chi phối tôi hơn bất cứ lúc nào. Trong khi đó chồng tôi vẫn không
hay biết gì, vẫn lún sâu vào những sai lầm của một người chồng vô trách
nhiệm, vẫn đi biền biệt, có khi vắng nhà cả tuần, cả tháng không một cú
điện thoại gọi về.
Tôi đã thực sự quen dần với sự thiếu vắng P và cảm thấy những cục
tiền chồng tôi đưa đã trở nên vô nghĩa. Tôi đã thực sự bị P bỏ rơi trong
khi trái tim lại hoàn toàn thuộc về K. Đã rất nhiều lần, tôi trỗi dậy ý
định chia tay P để sống với K, nhưng nhìn đứa con trai còn rất nhỏ, đã
không dám nghĩ đến.
Tôi biết là nếu đặt vấn đề ly hôn chắc chắn P không
từ chối nhưng tôi vẫn không thể làm được điều đó. Hiện tại tôi đang sống
trong sự giằng xé và day dứt, không giây phút nào thanh thản.
(Bạn đọc xin được giấu tên).
Trả lời của TS Nguyễn Đình San:
"Sự thể đã đến nước ấy, có lẽ cách tốt nhất là nên nói chuyện đàng
hoàng với P để dẫn tới chia tay. Chị nảy nở tình cảm với K là do một quá
trình P vô trách nhiệm. Tuy nhiên, trước khi bàn bạc, trao đổi việc hệ
trọng này, hãy thống nhất với K tạm dừng quan hệ, để xúc tiến các thủ
tục pháp lý xong xuôi. Nhưng nếu P thực sự hối hận và có biểu hiện sửa
chữa thì hãy vì đứa con mà chấp nhận P quay trở lại. Chị cũng hãy cố
gắng vượt lên. Chỉ đau khổ một thời gian, rồi đâu sẽ vào đấy. Rồi hạnh
phúc sẽ quay về".