Pages

Monday, 16 July 2018

Tâm sự chàng nhát gái "đau khổ", gần 40 tuổi chưa mảnh tình vắt vai

Cô ấy rất xinh đẹp nhưng tôi quá nhát không thể tiến thêm bước nào. Mỗi khi gặp cô ấy tôi đều thấy tay chân mình thừa thãi, chỉ đứng thôi cũng lóng ngóng và cứng hàm không thể nói nổi dù chỉ một lời.

Tôi năm nay 37 tuổi. Mấy thằng bạn tuổi tôi chúng nó một vợ hai con hết rồi nhưng riêng tôi vẫn một mình. Từ thời đi học tôi đã rất lười, rất ngại tiếp xúc với bọn con gái, đến khi ra trường đi làm cũng giữ khoảng cách với đồng nghiệp nữ. Đến gần họ tôi cứ thấy có gì đó không thoải mái, trong lòng gượng gạo e rằng mình sẽ nói gì đó ngớ ngẩn khiến họ chê cười. Thực ra cũng có lần tôi cố gắng tỏ ra hài hước nhưng hình như không hiệu quả. Có cô ở sau lưng còn nhận xét tôi là "bị... vô duyên".
Càng nhiều tuổi tôi lại càng thêm cảm thấy bất an và tự ti. Chính cái sự tự ti rằng mình "hâm hâm" chẳng giống ai, tuổi này rồi không có nổi một người bạn gái khiến tôi càng cố gắng xây dựng vỏ bọc lạnh lùng, kiểu như tôi không cần họ. Kỳ thực nếu vồ vập quá tôi lại sợ bị họ đánh giá là "quắn" lắm rồi.
Cho đến khi tôi gặp em, em mới vào công ty. Em trẻ lắm, và xinh đẹp. Em mới có 23 tuổi, ở em tôi vẫn còn thấy nét hồn nhiên, đôi mắt biết cười và hàm răng trắng đều, giọng nói dịu dàng khi ngồi kể chuyện cho mọi người trong phòng nghe thì lảnh lót như chim. Tôi quá thích em rồi, đến nỗi đám đồng nghiệp còn nhận ra. Mấy thằng bảo tôi phải tấn công đi, nhưng cứ nhìn thấy em là tôi lại lóng ngóng. Có lần tôi thử bắt chuyện với em mà rồi không biết phải nói thêm gì, đôi tai phản chủ tự nhiên cứ đỏ rần rần. Sợ em phát hiện ra sự bối rối, tôi bỏ đi thật nhanh trước vẻ ngỡ ngàng của em.
Tôi cứ luôn lo lắng rằng mình không đủ xứng đôi lại bị em từ chối, tôi sợ tình cảm của mình bị đem ra đùa giỡn, sợ nếu tiếp cận mà em không thích hóa ra tôi lại là kẻ đi làm phiền.
Thời gian chẳng chờ đợi ai, ngoảnh đi ngoảnh lại tôi 40 tuổi đến nơi rồi mà chưa lấy được vợ. Em cũng sẽ không đợi tôi lấy đủ dũng khí tấn công, nhất là khi em xinh đẹp như vậy đâu thiếu gì đàn ông lao vào tán tỉnh. Tôi phải làm sao, không lẽ cả đời này tôi không lấy được vợ?
K.T

Friday, 6 July 2018

Chồng vẽ đường cho ô sin trẻ "thế chân" mỗi khi vợ vắng nhà

Tôi và Tùng “say” trong chuyến du lịch biển ở một tỉnh nên thơ phía Nam. Trai chưa vợ, gái chưa chồng lại cùng gặp tiếng sét ái tình, nên chỉ sau một tuần đầu mày, cuối mắt trao nhau chúng tôi đã có cuộc hẹn lãng mạn, riêng tư tại quán café trữ tình, sang trọng trong thành phố.
Tùng 28 tuổi, là kĩ sư phần mềm cho một công ty tư nhân, Tùng cao ráo, sáng sủa, khuôn mặt nam tính, đôi mắt có ánh nhìn hiền và nụ cười cởi mở dễ lấy lòng người đối diện. Tôi kém Tùng 3 tuổi, là kĩ thuật viên ươm cây giống của công ty công viên.
Tôi được bạn bè, đồng nghiệp khen mỏng mày, hay hạt, tính tình rộng rãi, giỏi nghề, chỉ có điều khi quá thẳng thắn, thiếu kìm chế nên dễ gây hiểu lầm…Thế nhưng đúng là tình yêu có sức mạnh để thay đổi mọi thứ từ khi tôi có Tùng ai cũng nhận thấy tôi mềm tính hẳn, làm gì, phát biểu gì, giải quyết công việc gì tôi cũng đều cố gắng bình tĩnh, tham khảo ý kiến số đông khiến quan hệ của tôi và bạn bè, đồng nghiệp cải thiện theo chiều hướng tốt đẹp hẳn.
Đám cưới của tôi và Tùng được đôi bên gia đình nhất trí tổ chức chỉ sau một năm chúng tôi tìm hiểu, gắn bó bên nhau. Được sự giúp đỡ về kinh tế của bố, mẹ hai bên, cộng với tiền mừng cưới, tiền của mỗi đứa tiết kiệm bấy lâu nay, vợ, chồng tôi đã có một căn hộ chung cư đủ rộng cho cuộc sống lứa đôi.
Chưa đầy tuổi mẹ đã đầy tháng con, sợi dây thắt chặt thêm tình cảm vợ, chồng tôi là cậu con trai bụ bẫm, khỏe mạnh, giống Tùng như hai giọt nước ra đời. Ông, bà nội, ngoại mặc dù ở quê cách thành phố cả ngày tàu, xe nhưng không ngại vất vả, thường xuyên ra thăm con, cháu với lỉnh kỉnh quà quê khiến chúng tôi biết ơn bố, mẹ rất nhiều.
Tùng thương vợ, yêu con vô cùng, đi làm bận rộn thì thôi, chứ có thời gian ở nhà thì Tùng chẳng muốn rời con chút nào. Anh giúp tôi giặt giũ, cơm, nước rồi nhận cả việc dỗ con ngủ để tôi được nghỉ ngơi. Hết tiêu chuẩn nghỉ sinh và công việc ở công ty không thể vắng tôi quá lâu được nên mặc dù con trai còn non nớt, tôi vẫn phải đi làm mà không thể xin nghỉ thêm.
Tôi và Tùng đều biết bà nội, bà ngoại cũng chỉ trông cháu 5, 7 ngày rồi còn về quê lo ruộng, vườn, cấy hái, vì vậy cuối cùng chúng tôi thống nhất thuê người giúp việc. Qua môi giới tôi có được Duyên một cô gái 20 tuổi quê ở khá xa thành phố, Duyên khỏe mạnh với nước da rám nắng, khuôn mặt bầu bĩnh, chiếc cằm chẻ đôi, hai má lúm đồng tiền mỗi lần em cười khiến bản thân tôi khó có thể nói rằng mình không cảm tình với em.
Duyên đã học hết lớp 12 nên việc gì tôi cũng chỉ phải bày em một lần là em nắm được. Vợ, chồng tôi bận rộn với công việc ở công ty có khi đi từ sáng tới chiều muộn mới về, nhưng chúng tôi hoàn toàn yên tâm vì Duyên luôn hoàn thành chỉn chu trách nhiệm của em.
Khi con trai tôi được 2 tuổi, tôi bàn với Tùng gửi bé vào nhà trẻ và kết thúc hợp đồng với Duyên, nhưng Tùng dứt khoát không ủng hộ. Anh bảo con trai còn nhỏ, đi nhà trẻ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của con vì bé rất lười ăn, còn tôi cũng cần có thời gian nghỉ ngơi sau công việc tốn sức ở công ty. Chồng đã yêu thương, lo lắng cho vợ con như thế làm sao tôi để anh phật ý được? Vậy mà bất ngờ lí do Tùng muốn giữ Duyên trong nhà không phải vì tôi và con trai mà vì Tùng.
Hôm ấy đã đến cơ quan tôi chợt nhớ để quên tập giấy tờ quan trọng cần xin chữ ký sếp ở nhà, vội vàng lấy xe phi về nhà, tôi đã chết đứng vì thấy Tùng và Duyên đang quấn lấy nhau trong buồng ngủ của vợ, chồng tôi. Tùng mặt cắt không còn chút máu, còn Duyên ấp úng rằng chính Tùng đã khuyến khích, "lên kế hoạch" cho Duyên và Tùng gặp gỡ mỗi khi Tùng rỗi và tôi vắng nhà!
Theo Ngọc Hà
Tiền Phong
 
 
Blogger Templates