Pages

Wednesday, 20 April 2016

Để tránh ghen tuông vô cớ

Ghen tuông là gia vị để tình yêu thêm đậm đà nhưng ghen vô cớ, ghen mù quáng lại giết chết tình yêu. Sau đây là 4 lời khuyên giúp bạn vượt qua cơn ghen một cách thông minh.

1. Thừa nhận rằng mình đang ghen
Thông thường khi ghen, bạn cảm thấy xấu hổ và tìm cách giấu giếm cảm xúc của mình nhưng phủ định cảm xúc chỉ càng làm ta trở nên bối rối và khó chịu. Sự thật rằng ghen chỉ là cảm giác tự nhiên của con người, xảy đến khi bạn bất an, buồn bã hoặc cô đơn. Bởi vậy mỗi khi cảm thấy ghen, bạn hãy tự nhủ với mình rằng đây chỉ là một phản ứng bình thường và có thể đối phó với nó.
2. Tìm ra nguyên nhân khiến bạn ghen
Để đối phó với sự ghen tuông, bạn phải tìm ra nguyên nhân mà bạn ghen. Đó có thể là do người ấy không dành cho bạn đủ thời gian và sự chú ý hoặc tỏ ra quan tâm tới một ai đó một cách thái quá. Việc lý giải cơn ghen có thể khó khăn nhưng là điều cần thiết để phân tích xem bạn ghen xuất phát từ trí tưởng tượng hay dựa trên những bằng chứng xác thực. Từ đó bạn cũng nhận ra cách phản ứng của bản thân và kiểm soát những cơn nóng giận của mình một cách tốt hơn.
3. Trao đổi với đối phương
Đôi khi việc tìm kiếm nguyên nhân và giải pháp là điều quá khó đối với bạn, những lúc như vậy hãy trực tiếp nói với đối phương và nhờ sự giúp đỡ. Việc trò chuyện và nói ra cảm xúc của mình có thể không hề dễ dàng gì nhưng nó sẽ giúp bạn cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn gấp nhiều lần. Giao tiếp cũng là một trong những yếu tố quan trọng giúp duy trì tình yêu đôi lứa và có được hạnh phúc thực sự trong tình yêu.
4. Nhắc nhở bản thân rằng bạn vô cùng tuyệt vời
Người ta thường ghen khi cảm thấy thua kém về một mặt nào đó như không biết nấu ăn, không hài hước, không kiếm được nhiều tiền. Những lúc như vậy bạn hãy học cách yêu mến con người mình cả bên trong lẫn bên ngoài. Hãy nhớ lại lần đầu hẹn hò, nhớ lại lý do tại sao người ấy bắt đầu hẹn hò với bạn. Đó có thể là vì bạn chu đáo và ngọt ngào hoặc nụ cười của bạn vô cùng đẹp. Cuối cùng, đừng quên bày tỏ tình cảm của bạn và nỗ lực để ngày càng đẹp hơn trong mắt đối phương.

Lời yêu lấp lửng

Thật khó để cảm thấy bình an khi bao lời yêu đáng được nghe vẫn còn lấp lửng.

Đôi lúc em mơ hồ không hiểu rốt cuộc mối quan hệ của chúng mình là gì khi hiểu nhau đến vậy mà chưa hề gắn bó. Thi thoảng lại ước ao giá chúng mình trở về những ngày hai mươi nồng nhiệt hẳn sẽ đến vào nhau bất chấp cản ngăn và phân trần của lý trí.
Sự thật, chúng mình chẳng có quyền năng để quay lại ngày hôm qua ấy. Cả hai ta đang ở đâu đó trong một khúc quanh rồi nghi ngại dò dẫm để đo lòng nhau ngắn dài. Người nào cũng sợ thua thiệt, sợ mất mát nên lần khần chẳng dám cho đi. Tình yêu bây giờ buộc phải thực tế và rõ ràng đến vậy hay lời yêu quá nặng nề khi phải gánh về nhiều trách nhiệm nên chẳng ai dám buông lơi dễ dàng.
Anh sẵn sàng hẹn em đi chơi, đưa đón nhau về, mỗi tối mỗi sớm đều trò chuyện từ công việc đến đời sống. Ví như đã tỏ tường nhau lắm rồi, đã gần nhau lắm rồi nhưng chưa với tới đích mà người ta gọi là “tình nhân”.
Mối quan hệ lấp lửng này có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chẳng thiếu và không thừa. Thế nhưng một buổi không chuyện trò đã quay quắt nhớ và chờ đợi. Bởi lâu lắm rồi, hai kẻ cô đơn như mình mới trở lại cảm giác đợi chờ ngóng trông ai đó.
Em từng ngỡ rồi đây mình sẽ có một cuộc tình hệt thời son trẻ. Mỗi đêm suy nghĩ, bận lòng nhiều chuyện thuộc về anh. Những khi anh bảo ốm, anh bảo mệt, em lại sốt ruột giá mình ở đó nấu cho anh bát cháo hay đặt tay lên trán xem nóng sốt thế nào. Phải chi ta đã là này kia để được bận tâm nhiều hơn nữa, dù thế này đã thấy kỳ cục và vô duyên quá chừng.
Thực ra, đứa con gái nào cũng thừa dại dột và nông nổi khi yêu, nhất là khi thương người ta đến độ xem họ gần như cả cuộc đời. Thậm chí có thể buồn vui từ vài chuyện tủn mủn của cuộc sống người kia mà đâu liên quan đến mình.
Đôi lúc em mường tượng mình cần nhau lắm rồi mà vẫn ngần ngại chần chừ. Là người ta đang dò xét hay phân vân chọn lựa trong mớ quan hệ dài nhằng kia. Và rằng em chỉ là một trong vài cái tên nằm trong những chọn lựa được, mất, đong đếm hơn thua.
Em bảo không sao, đột nhiên em bằng lòng với mối quan hệ chẳng rõ ràng này. Là tôi thấy trong mắt em, anh chàng kia đã thực sự trọn vẹn, nên bằng giá nào chỉ cần cạnh bên vậy là quá đủ. Chẳng cần lời yêu, chẳng cần danh phận, em vẫn lẳng lặng bên cạnh người ta.
Trót sinh phận đàn bà, hai mươi, ba mươi vẫn còn yêu say đắm mà chẳng rõ lý do dẫu đôi khi dặn mình nhất thiết phải buông bỏ. Bởi rốt cuộc dễ gì ta đi đến đích cuối cùng. Ai đó đã nói thật đau khổ cho kẻ nào khi yêu mà không tin rằng tình yêu ấy là vĩnh cữu. Không phải cô gái đó không tin, chỉ là không muốn đặt lòng tin đến cái kết tốt đẹp cuối cùng khi phần bắt đầu đã chẳng mấy khởi sắc để mà hy vọng.
Rốt cuộc, em thương người ta và mỗi ngày qua dần lấp đầy phần thương đó bằng trái tim yêu nồng nàn gấp bội dẫu chẳng hề chạm mặt và chưa hề chạm tay. Trái tim có đầy đủ lý do để đối diện phân minh với lý trí nên tự em chấp nhận một lời yêu lấp lửng.
Có lần, em thắc mắc chẳng biết bao giờ mới có cái kết tốt đẹp cho tất thảy cuộc tình dù là nông sâu. Đôi người thương nhau lâu mà chẳng dám thừa nhận bởi những lý do này kia đến từ thân phận hay khoảng cách. Chỉ là tình cảm đâu đủ đậm sâu bền chặt để vượt qua định kiến mà bản thân tự tạo. Thực lòng yêu thì đâu ai tính toán so đo gì…
 
 
Blogger Templates