Pages

Sunday, 29 November 2015

Bạn trai tôi chưa quên được người yêu đã khuất

Đã 7 tháng rồi kể từ khi chúng tôi yêu nhau. Anh đối xử với tôi rất tốt, là người đàn ông dịu dàng và luôn quan tâm, săn sóc tôi.


Tôi chẳng có gì phải phàn nàn về anh, duy chỉ một điều, dù anh dường như chẳng mấy bận tâm nhưng lại là trở ngại khiến tôi luôn có cảm giác về một bức tường ngăn cách hai đứa.

Khi chúng tôi mới quen, anh từng thổ lộ bạn gái trước của anh đã qua đời vì tai nạn giao thông. Ngày ấy tôi không hỏi nhiều, tôi e ngại những câu hỏi vô tình khơi lại nỗi buồn trong anh. Nhưng thực lòng, tôi mong khi hai người đã gần gũi, sâu sắc hơn, tôi sẽ san sẻ được với anh, anh sẽ kể cho tôi nghe về chị ấy. Chỉ vì tôi thực sự quan tâm đến cuộc sống và cảm xúc người đàn ông của mình. Tôi mong có thể giúp anh xoa dịu mọi nỗi đau, muốn anh hiểu tôi là người con gái anh hoàn toàn có thể tin tưởng, người sẽ mang hạnh phúc lại cho anh, lau khô những giọt nước mắt của anh.

Nhưng tới giờ rồi, khi quan hệ chúng tôi đã trở nên sâu sắc hơn, gần gũi hơn, mỗi lần tôi hỏi anh về chị ấy, anh đều lảng tránh. Anh bảo không muốn nhắc tới vì với anh, đó là nỗi đau. Nếu tôi gặng hỏi dù chỉ thêm một chút anh sẽ sa sầm nét mặt và bỏ ra ngoài.

Bạn bè, người thân nói với tôi rằng anh như vậy là chưa quên tình cũ, họ nói tôi rồi sẽ bị anh vứt bỏ trong đơn độc để chạy theo cái bóng không còn đủ hình hài kia thôi. Thôi không thích những lời lẽ đó, nhưng tôi không biết nữa, biết đâu họ nói đúng, họ muốn tôi nhìn thẳng vào sự thật vì họ rất yêu tôi.

Gần đây vì chuyện này mà tôi cảm thấy khó đối diện với anh. Anh vẫn cư xử dịu dàng, nâng niu, chiều chuộng tôi. Có những khi chúng tôi vẫn đi dạo bên nhau, tay nắm tay dù không ai nói với ai một lời. Tôi cảm nhận sự ấm áp đến đau đớn mỗi lần bên anh như thế. Tôi rất yêu người đàn ông này, nhưng không thể đến gần anh, không thể chạm vào tâm hồn anh.

Tôi muốn bên anh đến hết cuộc đời nhưng chắc chắn sẽ ra đi nếu tình yêu anh dành cho tôi không thể là tình yêu trọn vẹn. Tôi biết phải nói với anh thế nào?

Hạnh phúc có quay về với tôi?

Tôi đang hết sức bối rối, không biết nên thế nào. Suy nghĩ, dằn vặt để tìm ra lối thoát đã vượt quá sự chịu đựng của một người phụ nữ như tôi. Tôi mong được chia sẻ để vơi đi phần nào tâm trạng bế tắc.


Tôi và P cùng học một lớp thời cấp III. Tôi được mọi người nhận xét là hiền dịu, xinh tươi, còn P là chàng trai hiếu động, sôi nổi và học giỏi nhất lớp. Đến năm cuối cấp, cả lớp gán ghép tôi với P. Thế là chúng tôi thầm kín nảy nở tình yêu mà mỗi người đều không tự ý thức.

Kết thúc đời học sinh phổ thông, tôi đỗ đại học trong khi P bị trượt. Tôi luôn an ủi P, trường đại học không phải là nơi duy nhất để lập nghiệp. P yên tâm với lời khuyên của tôi. Anh tạm “rẽ ngang” đi làm. Còn tôi trở thành sinh viên Đại học Sư phạm. Sau vài năm, P trở thành cai thầu xây dựng, mặc dù anh chẳng hề qua nghề thợ xây bao giờ, có lẽ do có tài ngoại giao, có khả năng ăn nói cộng với bề ngoài điển trai mà dễ dàng kiếm được nhiều hợp đồng béo bở.

Nhờ tài xoay xở, chỉ sau vài năm làm thầu xây dựng, từ một thanh niên thất nghiệp, P đã trở nên giàu có khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh giúp thêm tiền bạc cho tôi theo đuổi chuyện học hành. Sau khi tốt nghiệp đại học, P đã bỏ tiền “chạy” cho tôi được về dạy học ở một trường tại Thủ đô. Mối tình của chúng tôi được hình thành từ những năm cuối đời học sinh phổ thông, tiếp tục phát triển tốt đẹp. Do xác định sẽ chung sống với anh trọn đời nên tôi cũng không e ngại khi nhận tiền giúp đỡ của anh để lo cho những việc lớn liên quan đến cuộc sống chung sau này.

Một năm sau khi tôi đã ổn định công tác, chúng tôi cưới nhau rồi sinh được đứa con trai. Tôi không phải mó tay vào bất cứ việc gì ngoài cho con bú vì đã có người giúp việc. Tôi trở thành một người phụ nữ sung sướng và hạnh phúc với trọn vẹn ý nghĩa về cả hai phương diện vật chất và tinh thần. Vậy mà không ai có thể ngờ những ngày tháng hạnh phúc của chúng tôi lại ngắn ngủi đến thế. Do có nhiều tiền, P lao vào chơi bời, nhậu nhẹt và ham mê cờ bạc. Càng ngày anh càng về nhà thất thường, để mặc tôi phải đợi cơm và rất nhiều khi bỏ bữa. Ngược lại, tôi vẫn cố gắng chu đáo mọi việc. Vì còn non yếu nghiệp vụ nên tôi thường xuyên nhận được sự giúp đỡ của K - một tổ trưởng bộ môn giỏi, giàu kinh nghiệm. K là người rất say mê công việc nên gần 40 tuổi vẫn chưa lập gia đình. Thấy tôi đã có chồng con, K luôn tế nhị, mặc dù rất nhiệt tình giúp đỡ để tôi nhanh chóng vững vàng về chuyên môn. Thú thực, chính điều đó đã khiến tôi rất cảm phục và tôn trọng anh hơn. Anh không bao giờ có biểu hiện gì khiến tôi phải đề phòng.

Là một giáo viên giỏi và có uy tín, được học sinh rất quý trọng, K luôn mô phạm nhưng có tâm hồn lãng mạn. Anh yêu thích nghệ thuật, thiên nhiên và có khiếu nói chuyện cuốn hút. Tôi biết rõ K có tình cảm với tôi tuy bên ngoài cố giấu. Và tôi cũng biết rõ trái tim mình đã rung động người đàn ông sâu sắc, có cá tính mạnh mẽ nhưng lại điềm đạm, kín đáo này. Cả hai chúng tôi đã cố gắng giữ gìn, vì đều là giáo viên, xung quanh luôn có sự để ý của nhiều người. Tình yêu thầm kín ấy cứ âm ỉ cả năm trời không ai hay biết, càng không có điều tiếng gì. Nhưng rồi đến một ngày kia, cái gì đến đã đến. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một địa điểm ở ngoại ô thành phố. Và tình cảm của chúng tôi đã bùng nổ. Chúng tôi đã như hai thùng xăng bốc cháy trong vòng tay nhau...

Thế là tôi đã dấn thân vào con đường tôi lỗi - ngoại tình. Qua đi những giây phút ngây ngất, đam mê ở bên nhau, rời khỏi K trở về nhà, lòng tôi nặng trĩu. Tôi thực sự lo sợ, pha lẫn hổ thẹn, dày vò và day dứt. Tôi đã bụng bảo dạ: Phải kêu gọi K dùng hết nghị lực để quên tôi, hãy chỉ coi tôi là đồng nghiệp, là cấp dưới như những ngày đầu. Tôi tin một người giàu ý chí, bản lĩnh và đầy lòng tự trọng, hẳn là K sẽ hoàn toàn chấp nhận lời đề nghị của tôi. Nhưng cứ ở trước mặt K, tôi lại không thể cất lời. Tôi càng cố xua đi thì hình ảnh anh lại càng trỗi dậy, chi phối tôi hơn bất cứ lúc nào. Trong khi đó chồng tôi vẫn không hay biết gì, vẫn lún sâu vào những sai lầm của một người chồng vô trách nhiệm, vẫn đi biền biệt, có khi vắng nhà cả tuần, cả tháng không một cú điện thoại gọi về.

Tôi đã thực sự quen dần với sự thiếu vắng P và cảm thấy những cục tiền chồng tôi đưa đã trở nên vô nghĩa. Tôi đã thực sự bị P bỏ rơi trong khi trái tim lại hoàn toàn thuộc về K. Đã rất nhiều lần, tôi trỗi dậy ý định chia tay P để sống với K, nhưng nhìn đứa con trai còn rất nhỏ, đã không dám nghĩ đến.
Tôi biết là nếu đặt vấn đề ly hôn chắc chắn P không từ chối nhưng tôi vẫn không thể làm được điều đó. Hiện tại tôi đang sống trong sự giằng xé và day dứt, không giây phút nào thanh thản. (Bạn đọc xin được giấu tên).

Trả lời của TS Nguyễn Đình San:

"Sự thể đã đến nước ấy, có lẽ cách tốt nhất là nên nói chuyện đàng hoàng với P để dẫn tới chia tay. Chị nảy nở tình cảm với K là do một quá trình P vô trách nhiệm. Tuy nhiên, trước khi bàn bạc, trao đổi việc hệ trọng này, hãy thống nhất với K tạm dừng quan hệ, để xúc tiến các thủ tục pháp lý xong xuôi. Nhưng nếu P thực sự hối hận và có biểu hiện sửa chữa thì hãy vì đứa con mà chấp nhận P quay trở lại. Chị cũng hãy cố gắng vượt lên. Chỉ đau khổ một thời gian, rồi đâu sẽ vào đấy. Rồi hạnh phúc sẽ quay về".

Cú điện thoại uất hận của cô vợ mới

Reng… reng… reng! Tiếng chuông reo cắt đứt tâm trạng sảng khoái của Ngọc trong một sáng chủ nhật thư giãn với tràn nắng, hoa và nhạc. Ngọc nhổm dậy vớ lấy chiếc điện thoại, liếc mắt vào màn hình xem ai gọi. Và ngay lập tức trái tim cô như ngừng lại một nhịp để quá khứ cũ ùa về dồn dập.

Hôm đó, trời cũng đầy nắng như thế này. Ngọc đang ngồi làm việc thì nghe chuông reo. Một số máy lạ, một giọng máy lạ nơi đầu dây. Và câu chuyện thì cũng “lạ” nốt: chồng Ngọc có bồ. Và cô bồ của chồng Ngọc đang nhân danh “người yêu chân chính” để… ghen ngược với vợ của nhân tình.

“Có bao giờ chị nghĩ rằng chị không hề xứng đáng với anh ấy không? Anh ấy cần một người phụ nữ khác chị rất nhiều, tốt hơn chị rất nhiều. Và đó là tôi. Chỉ có tôi mới được quyền yêu anh ấy, chứ không phải chị”.

Nghe những lời khiếm nhã, ngang ngược đó, máu nóng trong Ngọc bốc lên ngùn ngụt. Nhưng, như tính cách hàng ngày của cô, cơn giận đó ngay lập tức được lý trí kìm giữ. Cha mẹ, bạn bè Ngọc vẫn khen cô là người biết cách “quản trị cơn giận”, nhưng với cô điều đó đơn giản chỉ vì cô là chị cả của một đàn em, nên lâu dần đã hình thành thói quen nén giận để dạy bảo các em và cũng để tránh cho mình khỏi cảnh bị xì trét thường xuyên.

Ngọc thản nhiên bảo với người bên kia đầu dây: “Chị không cần nói nhiều. Chị muốn có chồng tôi hả? Tôi nhường!”. Dập máy, bàn tay Ngọc như hóa đá trên ống nghe. Chuyện chồng ngoại tình giờ cô mới biết.

Về nhà, Ngọc thủng thẳng bảo chồng: “Hôm nay bồ anh gọi điện cho em, đề nghị em nhường anh cho cô ta. Em đã đồng ý. Anh chuẩn bị tinh thần đi nhé, ta ly hôn”. Sắc mặt chồng Ngọc tái dại đi rồi lại đỏ bừng lên.

Anh ta gằn giọng: “Tôi cứ tưởng là cô yêu tôi, nhưng hóa ra tôi đã nhầm. Rồi cô xem, tôi sẽ hạnh phúc với cô ta hơn cô”.

Trái tim Ngọc tan vỡ theo từng lời của chồng, vì hóa ra bao năm sống cùng nhau, anh ta chưa bao giờ yêu cô, hiểu cô. Với anh ta, chỉ có cô mới là người có nghĩa vụ duy trì tình yêu giữa hai người và cũng chỉ có cô mới có nghĩa vụ phải chiều những thói hư tật xấu của anh ta. Còn anh ta không cần biết cô cần gì, nghĩ gì. Chuyện có bồ của chồng, nói cho cùng chỉ là giọt nước tràn ly giúp Ngọc đi đến quyết định tự cứu vớt cuộc đời mình.


Ngọc ly hôn từ đấy và một lần nữa lại bước vào cuộc đời vui vẻ, tự biết yêu bản thân từ đấy. Dù rằng, đôi lúc ngang đường mệt mỏi cô thấy tim mình nhói đau trước hình ảnh những đôi vợ chồng hạnh phúc bên nhau...

Số máy vừa gọi cho Ngọc cũng chính là số máy trước đây mấy năm đã từng hùng hồn tuyên bố “chỉ có tôi mới được quyền yêu anh ấy”.

Hít một hơi dài lấy lại sự bình tĩnh, Ngọc bấm nút nghe. “Tôi cứ tưởng là chị biết điều khi nhường chồng chị cho tôi. Nhưng hóa ra chị đểu. Đểu hết chỗ nói. Chị đổ lên đầu tôi một thứ không ra gì, gái gú, rượu chè, cờ bạc đủ cả. Tôi đang nai lưng hầu hạ chồng chị đây, chị biết không” – vẫn giọng nói xối xả ấy ở đầu dây, nhưng khác trước, lần này âm sắc là tức tối chứ không phải đắc thắng.

“Chị than nhầm chỗ rồi, anh ta bây giờ là chồng chị. Trước đây chị nói với tôi là chỉ chị mới có quyền yêu anh ta, thì bây giờ cũng chỉ chị mới có nghĩa vụ chịu đựng anh ta. Âu cũng là hợp lẽ thôi mà!”.

Không cần biết đầu đây bên kia phản ứng thế nào, Ngọc dập máy và tiện tay cô cài luôn chế độ chặn cuộc gọi. Đối với cô, quá khứ đã thực sự khép lại từ đây!

Ngoại tình trong đêm tân hôn

Hân được vào thực tập trong phòng kinh doanh của một công ty tư nhân có tiếng. Ngay ngày đầu đến đây, cô đã bị ấn tượng bởi vẻ lãng tử, hào hoa của Phong trưởng phòng.


Có chút nhan sắc, cộng với lý do cần xin số liệu, học hỏi kinh nghiệm, Hân dễ dàng tiếp cận Phong. May thay, cô cũng được anh chỉ bảo nhiệt tình, còn dẫn đi gặp đối tác trong một vài mối quan hệ làm ăn. Hân cảm nhận được rõ ràng đối phương cũng để ý đến mình, nên chẳng hề giữ ý.

Hân nhanh chóng trở thành cô nàng bé bỏng, lẽo đẽo theo chân Phong suốt cả ngày. Phong tỏ ra là một người đàn ông từng trải, rất chiều chuộng người yêu bé nhỏ. Anh dẫn Hân đi dạo trong các trung tâm thương mại, chi tiền cho những món đồ hiệu mà Hân từng chỉ biết ước ao. Phong cũng không quên thổi vào tai Hân những lời có cánh, đại loại như: “Chưa có người con gái nào khiến anh say mê như em.” Hân ngỡ như đã gặp được bạch mã hoàng tử của cuộc đời mình. Và không ngại dâng hiến.

Nay, Hân được Phong đài thọ một chuyến đi Đà Nẵng nghỉ mát cùng hội bạn độc thân của anh. Cô hào hứng tham gia, dù có chút lạ kỳ khi những anh chị đi cùng sống khá buông thả, nhưng Hân vẫn tặc lưỡi cho qua, bởi chính cô và Phong cũng không là ngoại lệ.

Rồi một tối, khi Hân đang nằm xem ti vi, đợi Phong tắm, bỗng thấy chiếc điện thoại của Phong vứt ở giường rung lên. Hân liếc nhìn sang, vừa hay dòng chữ “Gặp em ở gốc cây dừa, 20 phút nữa” hiện lên. Cô rụng rời tay chân, cố tình cầm điện thoại lên để xem, nhưng vì không biết mật khẩu nên không thể mở được. Khoảng 5 phút sau thì Phong bước ra, kiểm tra điện thoại, mặc quần áo và bảo với Hân: “Đêm nay mấy gã hẹn nhau đánh bài. Nếu anh về muộn thì em cứ ngủ trước đi nhé!”.

Khi Phong vừa đi được một lúc, thì Hân cũng vội mặc áo quần, đến thẳng gốc cây dừa phía sau khách sạn. Trong ánh sáng lờ mờ, Hân bàng hoàng sửng sốt khi thấy Phong đang cố ôm ghì lấy một cô gái, dù cô ta giãy giụa phản kháng.

Rồi như sợ bị phát hiện, Phong ép cô gái ấy phải đi cùng mình ra phía bờ biển. Hân chết lặng, lặng lẽ leo sau. Đôi tình nhân trước mắt nhanh chóng vào một nhà nghỉ nhỏ ở gần đó.

Phong đẩy cửa nhẹ nhàng, khi đoán chừng Hân đã ngủ, gã lên giường, đưa tay vòng qua eo Hân khơi gợi: “Ấy thế mà em ngủ trước thật sao?”.

Hân bất ngờ đẩy tay ra, vùng dậy, gào lên: “Anh định lừa dối tôi đến bao giờ nữa? Đồ bỉ ổi!”. Hân nói hết những điều mắt thấy tim đau. Ấy vậy mà, Phong chỉ mất khoảng độ mười lăm phút để giải thích, rằng cô gái vừa nãy là Ngọc, người yêu cũ của Phong. Cô ta đã bỏ Phong để chạy theo Hoàng, bạn thân của Phong vì hắn ta giàu có hơn. Và khi thấy Phong có người yêu mới, thì cô ta lại tức tối, hẹn Phong ra gặp để sỉ vả anh bạc tình. Những gì Phong làm lúc nãy là để cô ta có thể bình tĩnh lại. Chuyện ở nhà nghỉ cũng chẳng có gì, hai người vào đó chỉ là để tránh mặt mọi người và giải quyết ân oán mà thôi. Mọi chuyện đã chấm hết.

Bao nhiêu phẫn nộ của Hân biến hết. Phong gạt nước mắt cho Hân.

Ít lâu sau, Hân thông báo với Phong tin có bầu. Phong buộc lòng phải làm chú rể vì gia đình Hân ép cưới. Nhưng đêm tân hôn, khi Hân mệt nhọc tự mình cởi áo cưới, gỡ những món đồ trang điểm trên người ra, thì Phong lại xách vali đã chuẩn bị từ trước, bước ra khỏi cửa: “Tôi đi công tác hai ngày. Em tự lo cho mình đi!”. Hân khóc như mưa gọi cho Phong, nhưng điện thoại của anh đã ngoài vùng phủ sóng.

Sau hai ngày, Phong quay trở về, vẫn chẳng nói với vợ lời nào. Hân lặng lẽ lấy quần áo ra khỏi vali cho chồng trong lúc anh tắm thì điện thoại của Phong lại rung lên, tin nhắn đến: “Hai đêm qua thật tuyệt. Cám ơn anh!”. Dòng chữ chỉ còn khiến Hân chết lặng.

Giúp bạn thấy mình "tuyệt đối sexy"

Một cô gái luôn thấy mình quyến rũ, tự tin là cô gái có thể làm bất cứ điều gì mình muốn...


1. Liên tục làm mới tinh thần

Hãy suy nghĩ thật tích cực trong cuộc sống hàng ngày. Ví dụ, mỗi khi bước qua cánh cửa, hãy nhắc nhở bản thân rằng bạn là người tự tin, quyến rũ. Hay mỗi sáng lên xe, thử tự nói với chính mình "hôm nay mình sẽ thành công bởi khi trông mình tuyệt, mình sẽ làm mọi thứ đều rất tuyệt".
Liên tục nhắc nhở bản thân rằng "tôi hoàn hảo và tôi tin vào chính tôi".

2. Phải có đam mê

Hãy mang thứ trang sức, quần áo nào đó trông hấp dẫn, thú vị, một thứ gì đó phản ánh được bạn là ai. Ví dụ, nếu bạn là người thích du lịch, hãy mặc một chiếc áo, đeo một chiếc khăn hay một món đồ trang sức bạn mua từ nước khác về. Đây cũng sẽ trở thành cái cớ để mọi người và bạn bắt đầu câu chuyện.

3. Phản ứng tích cực với lời khen

Tất cả chúng ta đều biết làm thế nào để đưa ra lời khen, nhưng hầu hết chưa biết nhận lời khen như thế nào. Lần tới nếu ai đó khen bạn, hãy nói cảm ơn rồi nhắc lại lời khen ấy trong đầu, thậm chí là ghi lại nếu bạn có thời gian. Gìn giữ "hồ sơ tự tin" giúp bạn không bao giờ quên sức mạnh của mình.

4. Ngay cả những khi thất vọng...

Sự tự tin không chỉ nằm ở chiếc váy mới bạn đang mặc, mà còn nằm ở thái độ, cảm giác bên trong con người bạn. Bởi ngay cả những khi bạn hoàn toàn thoải mái với mọi thứ thuộc về mình, thì vẫn có những lúc không được như vậy và bạn có đôi chút thất vọng. Khi ấy bạn làm gì?

5. Là phù thủy màu sắc

Bạn cần nắm rõ một số màu và cách sử dụng chúng, bởi đó là thứ vũ khí vô cùng lợi hại nhằm tôn lên sự quyến rũ, tự tin. Sử dụng màu sắc đúng có thể giúp cân bằng năng lượng và cảm xúc. Màu cam được xác định là màu của trung tâm năng lượng, mang lại sức khỏe trí tuệ, thể chất và giới tính. Song không nhiều người thấy màu này sexy. Màu đỏ là màu gốc của năng lượng trung tâm giúp cân bằng các tuyến thương thận. Mặc đồ lót màu đỏ, sơn móng chân đỏ hay dùng son môi đỏ giúp đưa tín hiệu đến não rằng "mọi chuyện đều tốt". Đồ lót đen là sự quyến rũ đỉnh cao và dập tắt mọi cảm giác tự ti tiêu cực.
 
 
Blogger Templates