Pages

Wednesday, 20 April 2016

Để tránh ghen tuông vô cớ

Ghen tuông là gia vị để tình yêu thêm đậm đà nhưng ghen vô cớ, ghen mù quáng lại giết chết tình yêu. Sau đây là 4 lời khuyên giúp bạn vượt qua cơn ghen một cách thông minh.

1. Thừa nhận rằng mình đang ghen
Thông thường khi ghen, bạn cảm thấy xấu hổ và tìm cách giấu giếm cảm xúc của mình nhưng phủ định cảm xúc chỉ càng làm ta trở nên bối rối và khó chịu. Sự thật rằng ghen chỉ là cảm giác tự nhiên của con người, xảy đến khi bạn bất an, buồn bã hoặc cô đơn. Bởi vậy mỗi khi cảm thấy ghen, bạn hãy tự nhủ với mình rằng đây chỉ là một phản ứng bình thường và có thể đối phó với nó.
2. Tìm ra nguyên nhân khiến bạn ghen
Để đối phó với sự ghen tuông, bạn phải tìm ra nguyên nhân mà bạn ghen. Đó có thể là do người ấy không dành cho bạn đủ thời gian và sự chú ý hoặc tỏ ra quan tâm tới một ai đó một cách thái quá. Việc lý giải cơn ghen có thể khó khăn nhưng là điều cần thiết để phân tích xem bạn ghen xuất phát từ trí tưởng tượng hay dựa trên những bằng chứng xác thực. Từ đó bạn cũng nhận ra cách phản ứng của bản thân và kiểm soát những cơn nóng giận của mình một cách tốt hơn.
3. Trao đổi với đối phương
Đôi khi việc tìm kiếm nguyên nhân và giải pháp là điều quá khó đối với bạn, những lúc như vậy hãy trực tiếp nói với đối phương và nhờ sự giúp đỡ. Việc trò chuyện và nói ra cảm xúc của mình có thể không hề dễ dàng gì nhưng nó sẽ giúp bạn cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn gấp nhiều lần. Giao tiếp cũng là một trong những yếu tố quan trọng giúp duy trì tình yêu đôi lứa và có được hạnh phúc thực sự trong tình yêu.
4. Nhắc nhở bản thân rằng bạn vô cùng tuyệt vời
Người ta thường ghen khi cảm thấy thua kém về một mặt nào đó như không biết nấu ăn, không hài hước, không kiếm được nhiều tiền. Những lúc như vậy bạn hãy học cách yêu mến con người mình cả bên trong lẫn bên ngoài. Hãy nhớ lại lần đầu hẹn hò, nhớ lại lý do tại sao người ấy bắt đầu hẹn hò với bạn. Đó có thể là vì bạn chu đáo và ngọt ngào hoặc nụ cười của bạn vô cùng đẹp. Cuối cùng, đừng quên bày tỏ tình cảm của bạn và nỗ lực để ngày càng đẹp hơn trong mắt đối phương.

Lời yêu lấp lửng

Thật khó để cảm thấy bình an khi bao lời yêu đáng được nghe vẫn còn lấp lửng.

Đôi lúc em mơ hồ không hiểu rốt cuộc mối quan hệ của chúng mình là gì khi hiểu nhau đến vậy mà chưa hề gắn bó. Thi thoảng lại ước ao giá chúng mình trở về những ngày hai mươi nồng nhiệt hẳn sẽ đến vào nhau bất chấp cản ngăn và phân trần của lý trí.
Sự thật, chúng mình chẳng có quyền năng để quay lại ngày hôm qua ấy. Cả hai ta đang ở đâu đó trong một khúc quanh rồi nghi ngại dò dẫm để đo lòng nhau ngắn dài. Người nào cũng sợ thua thiệt, sợ mất mát nên lần khần chẳng dám cho đi. Tình yêu bây giờ buộc phải thực tế và rõ ràng đến vậy hay lời yêu quá nặng nề khi phải gánh về nhiều trách nhiệm nên chẳng ai dám buông lơi dễ dàng.
Anh sẵn sàng hẹn em đi chơi, đưa đón nhau về, mỗi tối mỗi sớm đều trò chuyện từ công việc đến đời sống. Ví như đã tỏ tường nhau lắm rồi, đã gần nhau lắm rồi nhưng chưa với tới đích mà người ta gọi là “tình nhân”.
Mối quan hệ lấp lửng này có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chẳng thiếu và không thừa. Thế nhưng một buổi không chuyện trò đã quay quắt nhớ và chờ đợi. Bởi lâu lắm rồi, hai kẻ cô đơn như mình mới trở lại cảm giác đợi chờ ngóng trông ai đó.
Em từng ngỡ rồi đây mình sẽ có một cuộc tình hệt thời son trẻ. Mỗi đêm suy nghĩ, bận lòng nhiều chuyện thuộc về anh. Những khi anh bảo ốm, anh bảo mệt, em lại sốt ruột giá mình ở đó nấu cho anh bát cháo hay đặt tay lên trán xem nóng sốt thế nào. Phải chi ta đã là này kia để được bận tâm nhiều hơn nữa, dù thế này đã thấy kỳ cục và vô duyên quá chừng.
Thực ra, đứa con gái nào cũng thừa dại dột và nông nổi khi yêu, nhất là khi thương người ta đến độ xem họ gần như cả cuộc đời. Thậm chí có thể buồn vui từ vài chuyện tủn mủn của cuộc sống người kia mà đâu liên quan đến mình.
Đôi lúc em mường tượng mình cần nhau lắm rồi mà vẫn ngần ngại chần chừ. Là người ta đang dò xét hay phân vân chọn lựa trong mớ quan hệ dài nhằng kia. Và rằng em chỉ là một trong vài cái tên nằm trong những chọn lựa được, mất, đong đếm hơn thua.
Em bảo không sao, đột nhiên em bằng lòng với mối quan hệ chẳng rõ ràng này. Là tôi thấy trong mắt em, anh chàng kia đã thực sự trọn vẹn, nên bằng giá nào chỉ cần cạnh bên vậy là quá đủ. Chẳng cần lời yêu, chẳng cần danh phận, em vẫn lẳng lặng bên cạnh người ta.
Trót sinh phận đàn bà, hai mươi, ba mươi vẫn còn yêu say đắm mà chẳng rõ lý do dẫu đôi khi dặn mình nhất thiết phải buông bỏ. Bởi rốt cuộc dễ gì ta đi đến đích cuối cùng. Ai đó đã nói thật đau khổ cho kẻ nào khi yêu mà không tin rằng tình yêu ấy là vĩnh cữu. Không phải cô gái đó không tin, chỉ là không muốn đặt lòng tin đến cái kết tốt đẹp cuối cùng khi phần bắt đầu đã chẳng mấy khởi sắc để mà hy vọng.
Rốt cuộc, em thương người ta và mỗi ngày qua dần lấp đầy phần thương đó bằng trái tim yêu nồng nàn gấp bội dẫu chẳng hề chạm mặt và chưa hề chạm tay. Trái tim có đầy đủ lý do để đối diện phân minh với lý trí nên tự em chấp nhận một lời yêu lấp lửng.
Có lần, em thắc mắc chẳng biết bao giờ mới có cái kết tốt đẹp cho tất thảy cuộc tình dù là nông sâu. Đôi người thương nhau lâu mà chẳng dám thừa nhận bởi những lý do này kia đến từ thân phận hay khoảng cách. Chỉ là tình cảm đâu đủ đậm sâu bền chặt để vượt qua định kiến mà bản thân tự tạo. Thực lòng yêu thì đâu ai tính toán so đo gì…

Wednesday, 13 January 2016

Bí quyết cho bạn gái khi chạm ngưỡng hôn nhân

“Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”. Bằng sự khéo léo, đảm đang, người vợ sẽ biết cách để cuộc sống lứa đôi luôn hạnh phúc, viên mãn. Dưới đây là một vài bí quyết giữ “lửa” tình yêu cho cô dâu mới.

Cân bằng giữa công việc và gia đình

“Ước gì một ngày có nhiều hơn 24 tiếng”, nhiều cô dâu mới đã thốt lên như thế. Sau 8 tiếng ở công ty, bạn không còn thảnh thơi tụ tập cùng bạn bè như thuở độc thân vì phải dành thời gian cho việc nhà dù ở chung với gia đình hay ở riêng. Mọi chuyện sẽ tạm ổn trong vài tuần sau khi cưới nhưng có thể trở nên căng thẳng, mệt mỏi nếu kéo dài hàng tháng.

Để cân bằng và chu toàn cả việc nhà lẫn sự nghiệp, trước khi “góp gạo thổi cơm chung”, bạn hãy chủ động phân định rõ ràng “nhiệm vụ” của chồng và bạn. Một người sẽ lo nấu nướng thì một người sẽ lo dọn dẹp. Quan trọng hơn cả, hãy thường xuyên trao đổi công việc, lịch công tác cũng như lịch hẹn bạn bè để cả hai cùng sắp xếp. Đừng quên cảm ơn khi anh ấy tích cực hợp tác. Việc san sẻ này vừa giúp cả hai giải tỏa căng thẳng vừa khiến vợ chồng son gắn bó hơn.

Quản lý chi tiêu

Là một người vợ đảm, hẳn bạn đã biết công thức phân chia chi tiêu phổ biến sau: 50% cho nhu cầu thiết yếu (ăn uống, mua sắm cho gia đình), 20-30% cho nhu cầu giải trí và học tập, 10% biếu bố mẹ hai bên và tiết kiệm ít nhất 10% thu nhập để đầu tư và chuẩn bị cho con cái.

Hiện nay, nhờ các ứng dụng đa dạng trên điện thoại và máy tính, việc ghi chú các khoản thu chi trở nên dễ dàng hơn và không còn chiếm nhiều thời gian nữa. Theo dõi cẩn thận sẽ giúp bạn cắt giảm những khoản chi không cần thiết. Nhờ đó, bạn và anh ấy có thể tận hưởng một hay hai chuyến du lịch dài ngày trong năm nhờ những khoản dư đó.

Chuyện có con

Khi đã quen với cuộc sống lứa đôi, bạn và anh ấy có thể nghĩ đến chuyện có một thành viên mới trong gia đình. Theo PGS. TS Tâm lý Huỳnh Văn Sơn, khoảng thời gian này thường là 12 tháng, 18 tháng và 24 tháng sau khi cưới. “Đó là khoảng thời gian lý tưởng để bạn có thể cân nhắc việc có em bé. Nói cách khác, các cặp đôi mới cưới nên dành một năm đầu để tìm hiểu nếp sống của nhau, và hơn hết là chuẩn bị kế hoạch sinh con thật tốt để “chất lượng” con có thể đạt tối đa,” PGS. TS. Tâm lý Huỳnh Văn Sơn cho biết.

Đứa con trong mơ ước khi được cha mẹ chăm sóc từ lúc mới tạo hình, sẽ hoàn toàn có đủ điều kiện để phát triển khoẻ mạnh. Do đó, việc chọn phương pháp ngừa thai hiệu quả, an toàn đóng vai trò rất quan trọng để vợ chồng trẻ không bị động vì mang thai ngoài dự định. Ở các chị em còn trẻ tuổi, chưa có con, theo khuyến cáo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), biện pháp tránh thai phù hợp nhất có thể sử dụng là thuốc viên nội tiết tránh thai (TVNTTT), với hiệu quả đến hơn 99% nếu sử dụng đều đặn và đúng cách.

Theo thống kê năm 2013, tỷ lệ cặp đôi ở TP.HCM đang sử dụng TVNTTT chỉ là 21% vì tâm lý ngại uống thuốc hằng ngày và sự thiếu thông tin về ảnh hưởng của TVNTTT lên sức khoẻ của cơ thể và khả năng sinh con sau này. Dựa trên các chứng cứ y học cập nhật hiện nay, GS. BS. Nguyễn Thị Ngọc Phượng, Phó chủ tịch Hội Phụ Sản Việt Nam, Chủ tịch Hội Nội tiết Sinh sản và Vô sinh TP.HCM, tư vấn rằng TVNTTT không ảnh hưởng đến khả năng có con mà mặt khác, còn có nhiều tác dụng tích cực trong việc cải thiện sức khoẻ sinh sản của người phụ nữ.

Bên cạnh đó, hiện nay, nhiều loại TVNTTT hàng ngày đã được cải tiến trong liệu trình sử dụng, chẳng hạn như liệu trình 21 + 2 + 5 (ngày) với 21 viên liều thấp, 2 viên giả dược, 5 viên vàng có liều cực thấp. Liệu trình cải tiến 21 + 2 + 5 (ngày) này giúp nâng cao hiệu quả tránh thai, giúp điều hòa chu kỳ “đèn đỏ”, giảm mệt mỏi, cáu gắt, lo âu trước ngày có kinh và giảm triệu chứng đau đầu, đau bụng khi hành kinh. Nhờ đó, các cô dâu có đủ sức khoẻ để làm quen trong chuyện “yêu” và tận hưởng cuộc sống lứa đôi mỹ mãn hơn.

Ngoài ra, vì không bị gián đoạn ngày uống thuốc, liệu trình 21 + 2 + 5 (ngày) còn giúp người dùng dễ nhớ, việc uống thuốc trở nên dễ dàng hơn.

Thời gian, tài chính và chuyện con cái, khi đã chuẩn bị tinh thần và kiến thức đầy đủ cho ba vấn đề lớn sau khi kết hôn, cô dâu mới sẽ không còn bỡ ngỡ mà thỏa sức “yêu” và tận hưởng cuộc sống lứa đôi.

Không lẽ bỏ “việc”

Nhờ sự quen biết, tìm hiểu được một thời gian, chính giám đốc ưng em trước, ngỏ ý mời về làm, thậm chí còn đến nhà em nói chuyện người lớn đàng hoàng, em mới đồng ý nhận việc. Chứ không phải bỗng nhiên em đùng đùng cắp quần cắp áo đi theo người ta mà cống hiến.

Mới đầu tuổi nghề còn non, sớm tìm được việc giữa lúc bao người thất nghiệp, nên em vui vẻ và hăng hái lắm. Em hăm hở, cắm đầu cắm cổ vào làm, nhắm mắt nhắm mũi ký “hợp đồng lao động dài hạn” với ông chủ, chẳng chú ý gì đến việc làm rõ các điều khoản chi tiết, công xá này khác. Em cứ không quản ngại nắng mưa, làm việc hết sức nhiệt tình thôi.

Khi ấy công ty còn sơ khai, quản lý lỏng lẻo, việc ít nên khá dễ dàng. Ông chủ luôn tin cẩn, giao hết cho em làm tay hòm chìa khóa. Sau khi lắm việc hơn, ông chủ tuyển thêm nhân viên thì khi ấy mới lắm vấn đề nảy sinh. Tất nhiên em cũng cùng đồng “phỏng vấn” chúng nó, thành ra em phải chịu trách nhiệm chính với các đồng nghiệp mới.

Cái bọn có quan hệ ruột thịt, dây mơ rễ má khăng khít với ông chủ, nên là chúa hay hạnh họe. Em toàn phải chiều chuộng, nịnh nọt suốt, lại còn tốn kém hơn với chúng, những mong sự nghiệp thuận buồm xuôi gió.

Có đầy hôm em phải tăng ca, giải quyết hậu quả do tên đồng nghiệp mới nhất gây ra, bực đáo để, trong khi phụ cấp trách nhiệm hoàn toàn không có. Khối những hôm, đêm em cũng phải mắt nhắm mắt mở, thức dậy để xử lý sự cố thoáng qua xảy ra, do tay đồng nghiệp “báo hại”. Đã thế lũ ấy còn không biết điều, thi thoảng lại lăn ra khóc lóc, ăn vạ mách lẻo với ông chủ, làm em nẫu hết cả ruột. Chúng dường như ngựa non háu đá, chẳng chịu phối hợp, khiến em nản.

Trong khi ông chủ thì ngày một khó tính, lắm lúc gặp vài đối tác củ chuối càng làm em thêm xì trét. Nhất là khi tổ chức đi dã ngoại, du lịch cả công ty, chỉ mình em phụ trách từ A đến Z, làm từ khâu đặt vé, lên danh sách, rồi thì quân tư trang, thực phẩm ăn nhẹ, tất tật. Sếp quẳng cho mớ tiền rồi yêu cầu em phải thiết lập một chuyến đi vui, bổ ích và… rẻ.

Bao phen em đùng đùng nuôi cái tâm tư muốn ném bỏ hết đi, nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại, thấy thực ra đó chỉ là hành động thiếu sáng suốt của hội trẻ người non dạ. Mình dẫu sao cũng đã ngoài “băm”, chín chắn hơn rồi, sao có thể hành động tùy tiện như thế. Em tìm việc mới hẳn không khó, nhưng tốn thời gian, mà chắc gì đã hơn công việc cũ, thôi cố quyết tâm, kiên nhẫn cải tạo sửa đổi những gì hiện có, thậm chí còn phải rèn giũa từ trong chính con người mình nữa.

Em cứ tự nhắc nhở vậy, rồi dọa dẫm mình, đừng có tư tưởng đứng núi này trông núi nọ, kẻo đến một ngày, sếp không tin tưởng, lén lút tuyển mộ, đào tạo tâm phúc khác, thì lúc đó xoay trở làm sao? Ừ thì kể ra nếu em không vừa, quyết chí lớn mạnh để tự tin mở công ty khác cho sếp biết tay, thì rốt cuộc vẫn như trên đã nói, nhảy việc cũng chẳng sao, nhưng mất nhiều thời gian, công lao, trong khi gắn bó với các đồng nghiệp khá lâu rồi, em thực sự không muốn rời xa họ. Tan đàn xẻ nghé, ai mong?

Em rất yêu nghề và vẫn xác định gắn bó lâu dài, bởi “sự nghiệp trồng người” này sẽ theo em đến hết cuộc đời, nên em luôn phải có trách nhiệm với nó. Vậy nên càng cần phải nhẫn hơn nữa, làm vợ rồi làm mẹ, có ai dám bảo là đơn giản bao giờ…

Sunday, 29 November 2015

Bạn trai tôi chưa quên được người yêu đã khuất

Đã 7 tháng rồi kể từ khi chúng tôi yêu nhau. Anh đối xử với tôi rất tốt, là người đàn ông dịu dàng và luôn quan tâm, săn sóc tôi.


Tôi chẳng có gì phải phàn nàn về anh, duy chỉ một điều, dù anh dường như chẳng mấy bận tâm nhưng lại là trở ngại khiến tôi luôn có cảm giác về một bức tường ngăn cách hai đứa.

Khi chúng tôi mới quen, anh từng thổ lộ bạn gái trước của anh đã qua đời vì tai nạn giao thông. Ngày ấy tôi không hỏi nhiều, tôi e ngại những câu hỏi vô tình khơi lại nỗi buồn trong anh. Nhưng thực lòng, tôi mong khi hai người đã gần gũi, sâu sắc hơn, tôi sẽ san sẻ được với anh, anh sẽ kể cho tôi nghe về chị ấy. Chỉ vì tôi thực sự quan tâm đến cuộc sống và cảm xúc người đàn ông của mình. Tôi mong có thể giúp anh xoa dịu mọi nỗi đau, muốn anh hiểu tôi là người con gái anh hoàn toàn có thể tin tưởng, người sẽ mang hạnh phúc lại cho anh, lau khô những giọt nước mắt của anh.

Nhưng tới giờ rồi, khi quan hệ chúng tôi đã trở nên sâu sắc hơn, gần gũi hơn, mỗi lần tôi hỏi anh về chị ấy, anh đều lảng tránh. Anh bảo không muốn nhắc tới vì với anh, đó là nỗi đau. Nếu tôi gặng hỏi dù chỉ thêm một chút anh sẽ sa sầm nét mặt và bỏ ra ngoài.

Bạn bè, người thân nói với tôi rằng anh như vậy là chưa quên tình cũ, họ nói tôi rồi sẽ bị anh vứt bỏ trong đơn độc để chạy theo cái bóng không còn đủ hình hài kia thôi. Thôi không thích những lời lẽ đó, nhưng tôi không biết nữa, biết đâu họ nói đúng, họ muốn tôi nhìn thẳng vào sự thật vì họ rất yêu tôi.

Gần đây vì chuyện này mà tôi cảm thấy khó đối diện với anh. Anh vẫn cư xử dịu dàng, nâng niu, chiều chuộng tôi. Có những khi chúng tôi vẫn đi dạo bên nhau, tay nắm tay dù không ai nói với ai một lời. Tôi cảm nhận sự ấm áp đến đau đớn mỗi lần bên anh như thế. Tôi rất yêu người đàn ông này, nhưng không thể đến gần anh, không thể chạm vào tâm hồn anh.

Tôi muốn bên anh đến hết cuộc đời nhưng chắc chắn sẽ ra đi nếu tình yêu anh dành cho tôi không thể là tình yêu trọn vẹn. Tôi biết phải nói với anh thế nào?

Hạnh phúc có quay về với tôi?

Tôi đang hết sức bối rối, không biết nên thế nào. Suy nghĩ, dằn vặt để tìm ra lối thoát đã vượt quá sự chịu đựng của một người phụ nữ như tôi. Tôi mong được chia sẻ để vơi đi phần nào tâm trạng bế tắc.


Tôi và P cùng học một lớp thời cấp III. Tôi được mọi người nhận xét là hiền dịu, xinh tươi, còn P là chàng trai hiếu động, sôi nổi và học giỏi nhất lớp. Đến năm cuối cấp, cả lớp gán ghép tôi với P. Thế là chúng tôi thầm kín nảy nở tình yêu mà mỗi người đều không tự ý thức.

Kết thúc đời học sinh phổ thông, tôi đỗ đại học trong khi P bị trượt. Tôi luôn an ủi P, trường đại học không phải là nơi duy nhất để lập nghiệp. P yên tâm với lời khuyên của tôi. Anh tạm “rẽ ngang” đi làm. Còn tôi trở thành sinh viên Đại học Sư phạm. Sau vài năm, P trở thành cai thầu xây dựng, mặc dù anh chẳng hề qua nghề thợ xây bao giờ, có lẽ do có tài ngoại giao, có khả năng ăn nói cộng với bề ngoài điển trai mà dễ dàng kiếm được nhiều hợp đồng béo bở.

Nhờ tài xoay xở, chỉ sau vài năm làm thầu xây dựng, từ một thanh niên thất nghiệp, P đã trở nên giàu có khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh giúp thêm tiền bạc cho tôi theo đuổi chuyện học hành. Sau khi tốt nghiệp đại học, P đã bỏ tiền “chạy” cho tôi được về dạy học ở một trường tại Thủ đô. Mối tình của chúng tôi được hình thành từ những năm cuối đời học sinh phổ thông, tiếp tục phát triển tốt đẹp. Do xác định sẽ chung sống với anh trọn đời nên tôi cũng không e ngại khi nhận tiền giúp đỡ của anh để lo cho những việc lớn liên quan đến cuộc sống chung sau này.

Một năm sau khi tôi đã ổn định công tác, chúng tôi cưới nhau rồi sinh được đứa con trai. Tôi không phải mó tay vào bất cứ việc gì ngoài cho con bú vì đã có người giúp việc. Tôi trở thành một người phụ nữ sung sướng và hạnh phúc với trọn vẹn ý nghĩa về cả hai phương diện vật chất và tinh thần. Vậy mà không ai có thể ngờ những ngày tháng hạnh phúc của chúng tôi lại ngắn ngủi đến thế. Do có nhiều tiền, P lao vào chơi bời, nhậu nhẹt và ham mê cờ bạc. Càng ngày anh càng về nhà thất thường, để mặc tôi phải đợi cơm và rất nhiều khi bỏ bữa. Ngược lại, tôi vẫn cố gắng chu đáo mọi việc. Vì còn non yếu nghiệp vụ nên tôi thường xuyên nhận được sự giúp đỡ của K - một tổ trưởng bộ môn giỏi, giàu kinh nghiệm. K là người rất say mê công việc nên gần 40 tuổi vẫn chưa lập gia đình. Thấy tôi đã có chồng con, K luôn tế nhị, mặc dù rất nhiệt tình giúp đỡ để tôi nhanh chóng vững vàng về chuyên môn. Thú thực, chính điều đó đã khiến tôi rất cảm phục và tôn trọng anh hơn. Anh không bao giờ có biểu hiện gì khiến tôi phải đề phòng.

Là một giáo viên giỏi và có uy tín, được học sinh rất quý trọng, K luôn mô phạm nhưng có tâm hồn lãng mạn. Anh yêu thích nghệ thuật, thiên nhiên và có khiếu nói chuyện cuốn hút. Tôi biết rõ K có tình cảm với tôi tuy bên ngoài cố giấu. Và tôi cũng biết rõ trái tim mình đã rung động người đàn ông sâu sắc, có cá tính mạnh mẽ nhưng lại điềm đạm, kín đáo này. Cả hai chúng tôi đã cố gắng giữ gìn, vì đều là giáo viên, xung quanh luôn có sự để ý của nhiều người. Tình yêu thầm kín ấy cứ âm ỉ cả năm trời không ai hay biết, càng không có điều tiếng gì. Nhưng rồi đến một ngày kia, cái gì đến đã đến. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một địa điểm ở ngoại ô thành phố. Và tình cảm của chúng tôi đã bùng nổ. Chúng tôi đã như hai thùng xăng bốc cháy trong vòng tay nhau...

Thế là tôi đã dấn thân vào con đường tôi lỗi - ngoại tình. Qua đi những giây phút ngây ngất, đam mê ở bên nhau, rời khỏi K trở về nhà, lòng tôi nặng trĩu. Tôi thực sự lo sợ, pha lẫn hổ thẹn, dày vò và day dứt. Tôi đã bụng bảo dạ: Phải kêu gọi K dùng hết nghị lực để quên tôi, hãy chỉ coi tôi là đồng nghiệp, là cấp dưới như những ngày đầu. Tôi tin một người giàu ý chí, bản lĩnh và đầy lòng tự trọng, hẳn là K sẽ hoàn toàn chấp nhận lời đề nghị của tôi. Nhưng cứ ở trước mặt K, tôi lại không thể cất lời. Tôi càng cố xua đi thì hình ảnh anh lại càng trỗi dậy, chi phối tôi hơn bất cứ lúc nào. Trong khi đó chồng tôi vẫn không hay biết gì, vẫn lún sâu vào những sai lầm của một người chồng vô trách nhiệm, vẫn đi biền biệt, có khi vắng nhà cả tuần, cả tháng không một cú điện thoại gọi về.

Tôi đã thực sự quen dần với sự thiếu vắng P và cảm thấy những cục tiền chồng tôi đưa đã trở nên vô nghĩa. Tôi đã thực sự bị P bỏ rơi trong khi trái tim lại hoàn toàn thuộc về K. Đã rất nhiều lần, tôi trỗi dậy ý định chia tay P để sống với K, nhưng nhìn đứa con trai còn rất nhỏ, đã không dám nghĩ đến.
Tôi biết là nếu đặt vấn đề ly hôn chắc chắn P không từ chối nhưng tôi vẫn không thể làm được điều đó. Hiện tại tôi đang sống trong sự giằng xé và day dứt, không giây phút nào thanh thản. (Bạn đọc xin được giấu tên).

Trả lời của TS Nguyễn Đình San:

"Sự thể đã đến nước ấy, có lẽ cách tốt nhất là nên nói chuyện đàng hoàng với P để dẫn tới chia tay. Chị nảy nở tình cảm với K là do một quá trình P vô trách nhiệm. Tuy nhiên, trước khi bàn bạc, trao đổi việc hệ trọng này, hãy thống nhất với K tạm dừng quan hệ, để xúc tiến các thủ tục pháp lý xong xuôi. Nhưng nếu P thực sự hối hận và có biểu hiện sửa chữa thì hãy vì đứa con mà chấp nhận P quay trở lại. Chị cũng hãy cố gắng vượt lên. Chỉ đau khổ một thời gian, rồi đâu sẽ vào đấy. Rồi hạnh phúc sẽ quay về".

Cú điện thoại uất hận của cô vợ mới

Reng… reng… reng! Tiếng chuông reo cắt đứt tâm trạng sảng khoái của Ngọc trong một sáng chủ nhật thư giãn với tràn nắng, hoa và nhạc. Ngọc nhổm dậy vớ lấy chiếc điện thoại, liếc mắt vào màn hình xem ai gọi. Và ngay lập tức trái tim cô như ngừng lại một nhịp để quá khứ cũ ùa về dồn dập.

Hôm đó, trời cũng đầy nắng như thế này. Ngọc đang ngồi làm việc thì nghe chuông reo. Một số máy lạ, một giọng máy lạ nơi đầu dây. Và câu chuyện thì cũng “lạ” nốt: chồng Ngọc có bồ. Và cô bồ của chồng Ngọc đang nhân danh “người yêu chân chính” để… ghen ngược với vợ của nhân tình.

“Có bao giờ chị nghĩ rằng chị không hề xứng đáng với anh ấy không? Anh ấy cần một người phụ nữ khác chị rất nhiều, tốt hơn chị rất nhiều. Và đó là tôi. Chỉ có tôi mới được quyền yêu anh ấy, chứ không phải chị”.

Nghe những lời khiếm nhã, ngang ngược đó, máu nóng trong Ngọc bốc lên ngùn ngụt. Nhưng, như tính cách hàng ngày của cô, cơn giận đó ngay lập tức được lý trí kìm giữ. Cha mẹ, bạn bè Ngọc vẫn khen cô là người biết cách “quản trị cơn giận”, nhưng với cô điều đó đơn giản chỉ vì cô là chị cả của một đàn em, nên lâu dần đã hình thành thói quen nén giận để dạy bảo các em và cũng để tránh cho mình khỏi cảnh bị xì trét thường xuyên.

Ngọc thản nhiên bảo với người bên kia đầu dây: “Chị không cần nói nhiều. Chị muốn có chồng tôi hả? Tôi nhường!”. Dập máy, bàn tay Ngọc như hóa đá trên ống nghe. Chuyện chồng ngoại tình giờ cô mới biết.

Về nhà, Ngọc thủng thẳng bảo chồng: “Hôm nay bồ anh gọi điện cho em, đề nghị em nhường anh cho cô ta. Em đã đồng ý. Anh chuẩn bị tinh thần đi nhé, ta ly hôn”. Sắc mặt chồng Ngọc tái dại đi rồi lại đỏ bừng lên.

Anh ta gằn giọng: “Tôi cứ tưởng là cô yêu tôi, nhưng hóa ra tôi đã nhầm. Rồi cô xem, tôi sẽ hạnh phúc với cô ta hơn cô”.

Trái tim Ngọc tan vỡ theo từng lời của chồng, vì hóa ra bao năm sống cùng nhau, anh ta chưa bao giờ yêu cô, hiểu cô. Với anh ta, chỉ có cô mới là người có nghĩa vụ duy trì tình yêu giữa hai người và cũng chỉ có cô mới có nghĩa vụ phải chiều những thói hư tật xấu của anh ta. Còn anh ta không cần biết cô cần gì, nghĩ gì. Chuyện có bồ của chồng, nói cho cùng chỉ là giọt nước tràn ly giúp Ngọc đi đến quyết định tự cứu vớt cuộc đời mình.


Ngọc ly hôn từ đấy và một lần nữa lại bước vào cuộc đời vui vẻ, tự biết yêu bản thân từ đấy. Dù rằng, đôi lúc ngang đường mệt mỏi cô thấy tim mình nhói đau trước hình ảnh những đôi vợ chồng hạnh phúc bên nhau...

Số máy vừa gọi cho Ngọc cũng chính là số máy trước đây mấy năm đã từng hùng hồn tuyên bố “chỉ có tôi mới được quyền yêu anh ấy”.

Hít một hơi dài lấy lại sự bình tĩnh, Ngọc bấm nút nghe. “Tôi cứ tưởng là chị biết điều khi nhường chồng chị cho tôi. Nhưng hóa ra chị đểu. Đểu hết chỗ nói. Chị đổ lên đầu tôi một thứ không ra gì, gái gú, rượu chè, cờ bạc đủ cả. Tôi đang nai lưng hầu hạ chồng chị đây, chị biết không” – vẫn giọng nói xối xả ấy ở đầu dây, nhưng khác trước, lần này âm sắc là tức tối chứ không phải đắc thắng.

“Chị than nhầm chỗ rồi, anh ta bây giờ là chồng chị. Trước đây chị nói với tôi là chỉ chị mới có quyền yêu anh ta, thì bây giờ cũng chỉ chị mới có nghĩa vụ chịu đựng anh ta. Âu cũng là hợp lẽ thôi mà!”.

Không cần biết đầu đây bên kia phản ứng thế nào, Ngọc dập máy và tiện tay cô cài luôn chế độ chặn cuộc gọi. Đối với cô, quá khứ đã thực sự khép lại từ đây!
 
 
Blogger Templates